
Bên Hồ Âm Phủ (Quyển 1)
Dựa theo chuyện thật, Kinh dị dân gian, Trùng Tang, Truyện ma thời xưa
Một tác phẩm của Hoàng Ez, được viết dựa theo câu truyện lịch sử có thật, tên nhân vật và địa danh đều đã thay đổi. Tuy chỉ mới đầu giờ Sửu, trên con đường quanh co chốn làng Thanh Điền, thấp thoáng đã thấy 3 bóng người lù lụ. Họ bước đi từng nhịp gấp rút, mặc cho tiết tháng này mưa sa lạnh buốt. Đấy là ông Mai – Nho gia có tiếng tăm nơi đất ngoại thành, tỏ tường chuyện vạn vật, đặc biệt tài xem các quẻ. Theo sau là hai cậu học trò, thân với ông Mai như ruột thịt. “- Thưa thầy, thầy có thể định lại cho chúng con tỏ sự tình?” Đôi mắt ông Mai vẫn đăm đăm về phía trước. Im lặng một chập, ông vừa đáp, hai hàm răng vừa va nhẹ vào nhau: “- Kể từ khi hay tin thuyền của ngự sử gặp nạn trên sông Thị, đêm nào, thầy cũng mộng mị chuyện về thủy tộc. Chúng như chùm hạt châu nhỏ, sau tựa đồn lũy, sức có thể đuổi kịp gió chớp, trời cũng khó lòng cản phá!” “- Ý thầy là…Họa đã sắp giáng xuống vùng ta?” - Một cậu học trò lên tiếng. Ông Mai gật đầu, đôi mắt trông về phía bầu trời tối đen. “- Đêm lòng bất an, trằn trọc không thể nhắm mắt. Hòng chứng sự, thầy gieo quẻ, khấn trước Sư tổ. Luận được rằng : Trước có đại thủy, sau là non cao. Tiến không được, lui không xong. Gông xiềng sắp tròng vào vì chẳng may đắc tội với quan quân. Nếu còn ở lại đây, chúng ta ắt liên lụy. Cậy sao Bắc Đẩu dẫn lối, lánh nạn một thời gian. Khi chuyện yên ấm, chúng ta sẽ trở lại.” Nghe vậy, hai cậu học trò đều hớt hải. Một người kéo chiếc tay nải nặng trĩu trên vai cho ngay lại. Bỗng nhiên, cảm giác có vật gì vừa vô tình rơi ra, cậu khựng lại ngó chung quanh nơi đám cỏ ven đường. Tuy nhiên, mãi cũng chẳng thấy gì cả. Ông Mai nhìn về sau, đưa tay thúc giục. “- Khẩn trương lên! Chắc đã sắp qua giờ. Thầy không muốn có ai trông thấy chúng ta!” Bóng của ông Mai và hai cậu học trò dần khuất sau con đê. Dòng nước đen ngòm bên dưới khẽ sục sạo…